Chủ Nhật, 8 tháng 6, 2014

Những lối đi nhỏ và hẹp

Note viết trong một buổi chiều khi nắng sắp tắt, khi phố sắp lên đèn.
Note viết để nhớ một người, một người mà trong nó, kí ức duy nhất chỉ mơ hồ và ẩn hiện như sóng nước mong manh trên hồ.

Hay tin một người cha, một người chồng, một người bạn nghề, bạn nghiệp của sân khấu kịch Thành phố đã bước trước trên đường thiên lí. Sự ra đi là sự hi sinh – theo lời các báo – cho hai đứa con nhỏ.
Có giọt nước mắt rơi tiếc nuối, có giọt rơi ra khỏi đôi mắt bàng hoàng. Nhưng với nó, đau lòng nhất vẫn là người vợ cùng hai đứa con. Bức tranh đã mất một mảnh ghép.
Nhìn gương mặt của hai đứa trẻ, bần thần và vô hồn. Chúng khóc…. Chúng khóc bây giờ vì nỗi mất mác lớn lao bất thình lình ập đến. Và chúng, có lẽ, vẫn sẽ khóc thật nhiều lần nữa trong suốt cuộc đời về sau,….

Chiều nay, dưới cái nắng gắt gỏng, chua ngoa của Sài Gòn, nó nghe câu chuyện về những người cha của hai đứa bạn thân, câu chuyện về những trận đòn roi. Nó đột nhiên thấy có cái gì nghẹn ứ nơi cuống họng, và giữa cái nắng ấy, nó rơi giọt nước mắt nóng hổi.
Nó cố gắng vớt vát những kí ức vô cùng nhỏ bé về người. Mà suy cho cùng, cũng chỉ là những lời kể của mẹ. Rằng nó trông rất giống người, giống ánh mắt, giống cái dáng cao lêu ngêu,….
Lần đầu tiên nó gặp người, lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng, lâu lắm rồi, lâu đến mức mà trong miền nhớ của nó, là một đêm nó và chị hai nó đang ăn mì gõ ở nhà ngoại thì có người tới tìm mẹ nó. Mẹ nó thì đi làm chưa về. Người đến hôn vào má nó và chị nó, rồi người ra về.
Cảm giác duy nhất của nó là… nhột. Cái hôn vội lên má, nó ngại vì người lạ….. Người lạ cơ đấy! Và nó còn thậm chí không nhìn vào gương mặt của người.
Để rồi, một buổi chiều nọ, nó hay tin người đã ra đi….
Để rồi không biết từ bao giờ, nó thấy thiếu vắng, nó thấy trống hoắc một khoảng lớn trong bản thân nó mà cho dù nó có làm gì hay mẹ nó đã cố gắng như thế nào để lấp đầy, nó vẫn cảm thấy….
Có lẽ từ khi nó ước ao được người rước nó đi học về như mấy đứa bạn…
Có lẽ từ những lúc nó bị mẹ mắng, rồi cô đơn,….
Có lẽ từ những lúc nó thấy mẹ nó suy sụp, không nơi bấu víu, không một bàn tay để chia sẻ, không ai….
Những lúc đó, nó chỉ cầu người phù hộ cho mẹ nó và gia đình nó vượt qua.
Để rồi mỗi ba mươi tết, nhà nó cúng ba mâm. Một mâm cho Trời Đất, một mâm cho bà cố, và một mâm cho người, và khi thắp nhang, nó dằn lòng để khóe mắt đừng cay như mẹ và chị hai.
Nó biết, nó vẫn còn sung sướng hơn nhiều người, hơn rất nhiều người, nhưng sao nó cứ thấy thiếu thiếu và len lõi một cái gì đó trong tâm khảm – là niềm ghen tị. Tại sao trong ngần ấy năm, người nhà của người chưa một lần tìm chị em nó, nhà ngoại nó có đổi đâu?
Trên con đường đời vốn nhỏ và hẹp, mà nhiệm vụ của nó là làm cho con đường ấy to ra và rộng hơn, cho nắng ùa vào, gió úa vào, cho niềm vui và hạnh phúc nó mang về cho gia đình nhỏ của nó ùa vào. Nó vẫn nhớ người, nhớ một người nó không biết hình nhan.
Và nó quí giá hết thảy mọi sự thương yêu từ tận đáy lòng của mọi người. Của mẹ nó- một người phụ nữ phi thường. Của chị hai nó- người đã hi sinh rất rất nhiều thứ cho nó có được ngày hôm nay, hết thảy bạn bè nó. Mất đi một thứ lớn lao để tìm thấy một thứ lớn lao khác, nó tin vào điều này. Lạc quan mà sống nhé!
Hoàng Thắng

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Copyright by HiếuTv
Scroll To Top